Có những tối mưa dầm dề ở Sài Gòn, mình hay bật một bộ phim tình cảm buồn để… khóc cho đã. Không phải kiểu khóc vì buồn thật sự trong đời, mà là khóc để giải tỏa, để cảm nhận lại rằng trái tim mình vẫn còn biết rung động, vẫn còn biết đau. Mình nghĩ ai cũng từng có lúc như vậy: thất tình, áp lực công việc, hay chỉ đơn giản là cần một cái cớ để nước mắt tuôn ra mà không bị ai hỏi han. Và những bộ phim tình cảm hay nhất, kiểu xem xong là khóc nức nở, chính là “liều thuốc” tuyệt vời cho những khoảnh khắc ấy.

Mình nhớ lần đầu xem The Notebook (Nhật Ký Tình Yêu), cách đây chắc cũng gần chục năm rồi. Lúc đó mới chia tay người yêu, ngồi trong phòng trọ nhỏ xíu, bật phim lên mà không ngờ tới cảnh cuối. Noah đọc nhật ký cho Allie nghe, dù bà đã quên hết mọi thứ, rồi cả hai nắm tay nhau ra đi… Mình khóc đến mức sưng cả mắt, khăn giấy dùng hết hộp. Phim không chỉ kể chuyện tình yêu vượt thời gian, mà còn nói về sự kiên trì, về việc yêu một người đến mức sẵn sàng chờ đợi cả cuộc đời. Xem xong, mình thấy buồn nhưng cũng nhẹ lòng lạ, kiểu như “ừ, tình yêu đẹp thật, dù có đau thì vẫn đáng”.

Rồi Titanic nữa, kinh điển đến mức ai cũng biết nhưng vẫn khóc mỗi lần xem lại. Mình không phải fan cuồng Leonardo DiCaprio, nhưng cảnh Jack buông tay để Rose sống sót, rồi Rose thả viên kim cương xuống biển… trời ơi, nước mắt cứ tự nhiên rơi. Phim không chỉ là thảm họa tàu chìm, mà là câu chuyện về tình yêu ngắn ngủi nhưng mãnh liệt, về việc phải chọn giữa sống và yêu. Mỗi lần mưa lớn, mình hay nghĩ: nếu cuộc đời mình cũng có một Jack như thế thì sao nhỉ? Buồn cười thật, nhưng chính những suy nghĩ ngẩn ngơ ấy làm mình yêu phim hơn.

Phim Hàn thì khỏi bàn, dân tình cảm Việt mình ai cũng “nghiện” mấy bộ buồn thấu tim. Nấc thang lên thiên đường là một trong những phim đầu tiên khiến mình khóc như mưa. Câu chuyện về tình yêu bị chia cắt bởi hiểu lầm, bệnh tật, rồi cái kết không thể nào đau hơn. Mình xem hồi sinh viên, xem xong nằm vật ra giường, nghĩ về người yêu cũ mà tiếc nuối. Hay như Trái tim mùa thu, dù cũ rồi nhưng mỗi lần xem lại vẫn thấy xót xa vì tình anh em, tình yêu đan xen, rồi những mất mát không thể bù đắp.

Gần đây hơn, mình ấn tượng với Me Before You (Trước Ngày Em Đi). Phim kể về cô gái vui tính chăm sóc chàng trai giàu có bị liệt, rồi dần dần yêu nhau, nhưng cái kết… ôi thôi, xem mà tim mình như bị bóp nghẹt. Mình không spoil đâu, nhưng cảnh cuối khiến mình ngồi thừ người cả tiếng, vừa khóc vừa nghĩ về ý nghĩa của cuộc sống, về việc yêu là chấp nhận buông tay khi cần. Phim khiến mình nhận ra đôi khi tình yêu đẹp nhất không phải là ở bên nhau mãi mãi, mà là làm cho người kia hạnh phúc, dù phải hy sinh.

The Fault in Our Stars cũng nằm trong top “khóc sml” của mình. Hai bạn trẻ mắc bệnh ung thư, yêu nhau trong những ngày tháng ngắn ngủi. Cảnh họ đến Amsterdam, rồi những lời tỏ tình chân thành… xem mà thấy cuộc đời mong manh quá. Mình từng khóc đến mức phải tạm dừng phim đi rửa mặt, rồi bật tiếp vì không nỡ bỏ lỡ. Phim dạy mình trân trọng từng khoảnh khắc, vì ai biết được ngày mai sẽ ra sao.

Còn A Walk to Remember thì nhẹ nhàng hơn, nhưng nước mắt vẫn rơi không kém. Câu chuyện về chàng trai hư hỏng thay đổi vì tình yêu với cô gái ngoan ngoãn bị bệnh. Cái cách Landon yêu Jamie, cách anh ấy thực hiện những ước mơ của cô… đơn giản mà chạm đến tim. Mình xem phim này mỗi khi cần nhắc nhở bản thân phải sống tốt hơn, yêu chân thành hơn.

Ngoài ra, mình còn thích One Day (Một Ngày), kiểu phim theo dõi hai người bạn suốt 20 năm, gặp nhau đúng một ngày mỗi năm. Cái kết bất ngờ khiến mình sốc, rồi khóc nức nở vì tiếc nuối. Hay Five Feet Apart, về hai người bệnh phổi phải giữ khoảng cách, nhưng tình yêu vẫn vượt qua tất cả. Xem mà thấy thương, thấy buồn cho những cặp đôi ngoài đời thật đang phải chịu đựng bệnh tật.

Mình nghĩ lý do những bộ phim này khiến người ta khóc không chỉ vì bi kịch, mà vì chúng chạm vào những nỗi sợ sâu thẳm: sợ mất người mình yêu, sợ không kịp nói lời xin lỗi, sợ tình yêu đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi. Xem xong, bạn có thể buồn cả ngày, nhưng rồi lại thấy lòng mình sạch sẽ hơn, biết trân trọng người bên cạnh hơn.

Nếu bạn đang cần một buổi tối để “xả” cảm xúc, hãy thử một trong những phim trên nhé. Chuẩn bị khăn giấy, tắt đèn, và để mình khóc một trận cho nhẹ lòng. Biết đâu sau cơn khóc ấy, bạn sẽ mỉm cười với cuộc sống nhiều hơn. Còn bạn thì sao? Bộ phim tình cảm nào từng khiến bạn khóc nhiều nhất? Kể mình nghe với, mình đang cần thêm “liều” để xem tiếp đây! vlxx

By admin