Mình nhớ lần đầu tiên xem phim Hàn, đó là Parasite trên Netflix cách đây vài năm. Xong phim là ngồi thừ ra một lúc, kiểu “sao lại có phim hay đến thế?”. Từ đó mình nghiện luôn dòng phim Hàn, đặc biệt là những bộ điện ảnh. Không phải kiểu drama tình cảm sến súa, mà là những tác phẩm đỉnh cao về kịch bản, diễn xuất và cả chiều sâu xã hội. Nếu bạn đang tìm phim để “nâng cấp” gu xem phim, thì đây là list top 10 siêu phẩm mình khuyên thật lòng: xem ít nhất một lần trong đời. Không theo thứ hạng cứng nhắc đâu, vì mỗi phim một vibe riêng.
1. Parasite (Ký Sinh Trùng) – 2019
Phim làm nên lịch sử khi thắng Oscar Phim hay nhất. Mình xem lần đầu mà tim đập thình thịch suốt hai tiếng. Câu chuyện về hai gia đình, một nghèo một giàu, bắt đầu từ một cơ hội việc làm nhỏ thôi, nhưng dần dần lộ ra đủ thứ đen tối của khoảng cách giai cấp. Bong Joon-ho kể chuyện siêu khéo, vừa hài hước vừa căng thẳng, vừa đau lòng. Xem xong mình cứ nghĩ mãi về cái câu “đó là kế hoạch hoàn hảo”. Nếu chỉ xem một phim Hàn thôi, chọn cái này đi.
2. Oldboy (Oldboy) – 2003
Phim này “nặng đô” thật sự, nhưng kinh điển không thể bỏ qua. Park Chan-wook kể về một người đàn ông bị nhốt 15 năm không lý do, rồi được thả ra với nhiệm vụ tìm ra kẻ thù trong 5 ngày. Twist cuối phim làm mình sốc nặng, kiểu “không đời nào!”. Diễn xuất của Choi Min-sik quá đỉnh, cảnh ăn bạch tuộc sống vẫn ám ảnh đến giờ. Phim báo thù nhưng không sáo rỗng, nó đào sâu vào con người và sự trả thù. Xem rồi mới hiểu tại sao Hollywood remake hoài không bằng bản gốc.
3. Memories of Murder (Hồi Ức Kẻ Sát Nhân) – 2003
Cũng của Bong Joon-ho. Dựa trên vụ án thật ở Hàn Quốc những năm 80. Hai thám tử một “cứng” một “mềm” truy tìm kẻ giết người hàng loạt. Phim vừa hài vừa bi, vừa phê phán hệ thống tư pháp thời đó. Song Kang-ho diễn siêu đỉnh, cười toe toét mà lòng đầy tuyệt vọng. Mình xem mà thấy lạnh gáy vì nó gần với đời thực quá. Đây là phim crime hay nhất mình từng xem, không đao to búa lớn nhưng ám ảnh sâu.
4. The Handmaiden (Người Tình) – 2016
Park Chan-wook lại xuất hiện. Phim lấy bối cảnh Hàn Quốc thời Nhật thuộc, kể về âm mưu lừa đảo một tiểu thư giàu có. Nhưng mọi thứ đảo chiều liên tục, plot twist liên hoàn. Cảnh quay đẹp như tranh, chemistry giữa hai nữ chính (Kim Min-hee và Kim Tae-ri) bùng nổ. Phim có yếu tố erotic nhưng không lố, nó là câu chuyện về tự do, dục vọng và phản bội. Xem xong mình chỉ biết gật gù: “Thật là xuất sắc”.
5. The Wailing (Tiếng Thét) – 2016
Phim kinh dị dài hơn hai tiếng rưỡi nhưng không chán nổi. Một ngôi làng bị ám bởi thứ gì đó siêu nhiên. Càng điều tra càng rối, càng sợ. Na Hong-jin xây dựng không khí căng như dây đàn, xen lẫn hài hước đen. Mình xem một mình buổi tối mà phải bật đèn sáng choang. Không phải kiểu jump scare rẻ tiền, mà là nỗi sợ từ từ ngấm vào da thịt. Kết thúc thì… thôi, tự xem đi, đừng spoil.

6. Burning (Nghi Hoặc) – 2018
Phim chậm rãi nhưng cuốn lắm. Dựa trên truyện ngắn của Murakami. Một chàng trai nghèo gặp lại bạn thời thơ ấu, rồi quen người bạn trai giàu có của cô ấy. Càng về sau càng nhiều nghi hoặc, căng thẳng tích tụ dần. Lee Chang-dong kể chuyện tinh tế, diễn xuất của Yoo Ah-in, Steven Yeun và Jeon Jong-seo đều đỉnh. Xem xong mình ngồi nghĩ ngợi mãi về giàu nghèo, ghen tị và những bí mật không lời. Phim nghệ thuật nhưng dễ xem.
7. Train to Busan (Chuyến Tàu Sinh Tử) – 2016
Zombie apocalypse trên tàu cao tốc. Nghe quen nhưng cách kể mới lạ. Tập trung vào tình cha con, sự ích kỷ và lòng tốt của con người. Gong Yoo diễn hay, những cảnh hành động trên tàu quay cực đỉnh. Mình khóc ở đoạn cuối, không phải vì zombie mà vì cảm xúc gia đình. Phim giải trí đỉnh cao nhưng vẫn có chiều sâu.
8. I Saw the Devil (Tôi Đã Thấy Quỷ) – 2010
Phim báo thù đẫm máu nhưng cực kỳ thông minh. Một đặc vụ mất vợ vì tên sát nhân, rồi bắt đầu cuộc săn đuổi tra tấn. Lee Byung-hun và Choi Min-sik đối đầu nhau quá hay. Phim không ngại khoe bạo lực nhưng nó hỏi bạn: “Trả thù đến đâu là đủ?” Xem xong mệt mỏi nhưng thỏa mãn.
9. Decision to Leave (Quyết Tâm Chia Tay) – 2022
Phim gần đây hơn của Park Chan-wook. Một thám tử điều tra vụ án và dần sa vào người vợ góa nghi phạm. Romance xen thriller, chậm mà sâu. Tang Wei diễn xuất mê hoặc. Mình thích kiểu phim này, không cần kịch tính ầm ĩ nhưng vẫn giữ chân đến phút cuối.
10. The Host (Quái Vật Sông Hàn) – 2006
Cũng Bong Joon-ho. Quái vật xuất hiện ở sông Hàn bắt cóc bé gái, gia đình cô lao vào cứu con. Vừa hài hước, vừa hành động, vừa phê phán môi trường và chính phủ. Song Kang-ho lại tỏa sáng. Phim giải trí vui nhưng vẫn để lại suy nghĩ.
Ngoài danh sách này, mình còn thích Mother, A Tale of Two Sisters hay Snowpiercer nữa. Điện ảnh Hàn mạnh ở chỗ kết hợp thể loại khéo lưỡng, kịch bản chặt chẽ và diễn viên nhập tâm. Họ không ngại chạm vào những vấn đề xã hội nhức nhối nhưng vẫn giữ được sự giải trí.
Bạn đã xem phim nào trong list rồi? Hay có bộ yêu thích nào khác? Comment chia sẻ với mình nhé, mình đang tìm thêm để bổ sung danh sách “phải xem”. Nếu mới bắt đầu, cứ thử Parasite trước đi, đảm bảo nghiện luôn! vlx789