Tôi vẫn hay bị cuốn vào những bộ phim tình cảm đến mức quên cả giờ giấc, đặc biệt là những bộ khiến ta gật gù “Ừ, mình cũng từng thế này”. Lần gần nhất là một buổi tối Hà Nội se lạnh tháng Mười Một, tôi cuộn tròn trong chăn, bật “Lady Bird” lên vì nghe bạn bè khen, và chỉ sau 20 phút, tôi đã cười rồi khóc lẫn lộn, vì Saoirse Ronan trong vai cô bé nổi loạn ấy quá giống mình thời cấp ba – mơ mộng về Sacramento nhưng lại cãi vã om sòm với mẹ vì những chuyện vặt vãnh. Phim tình cảm hay khiến người xem đồng cảm sâu sắc, theo tôi, không phải những câu chuyện tình yêu sôi sùng sục hay bi kịch sướt mướt, mà là những bộ phim chạm đúng vào những nỗi niềm bé nhỏ, những khoảnh khắc đời thường khiến ta nghĩ “Đây là mình, là chúng ta”. Chúng như người bạn cũ, ngồi bên cạnh thì thầm rằng bạn không cô đơn trong mớ hỗn độn cảm xúc ấy. Bạn có bao giờ xem phim xong rồi nằm thao thức, tự hỏi sao trái tim mình lại rung lên vì những điều quen thuộc đến thế? Là một đứa hay lạc lối giữa những mối quan hệ lửng lơ và giấc mơ dang dở, tôi thấy những bộ phim như thế là báu vật – chúng ôm ấp nỗi lòng, giúp ta hiểu bản thân hơn một chút. Hôm nay, tôi muốn kể bạn nghe về vài bộ phim đã làm tôi đồng cảm đến mức phải dừng lại để thở, không phải phân tích sâu xa, chỉ là những dòng tâm sự vụn vặt từ một fan phim hay khóc.
Hãy bắt đầu với “Lady Bird” (2017), bộ phim tự truyện của Greta Gerwig mà nếu bạn từng là con gái tuổi teen với bà mẹ “khó chiều”, thì đây là bộ phim dành cho bạn. Christine – hay Lady Bird tự phong – là cô bé mơ làm nhà thiết kế thời trang ở ngoại ô California, nhưng thực tế là cãi vã với mẹ vì chuyện trường công, bạn bè và giấc mơ đại học xa xôi. Saoirse Ronan và Laurie Metcalf diễn xuất ăn ý đến mức khiến tôi nhớ về những buổi chiều cãi mẹ vì muốn học nghệ thuật thay vì kinh tế, rồi lại ôm nhau khóc vì yêu nhau quá mà không biết nói. Xem phim này lần đầu, tôi đang chuẩn bị cho chuyến đi du học đầu tiên, và cảnh mẹ con ngồi xe buýt im lặng sau trận cãi lớn làm tim tôi nhói đau – đồng cảm vì nó quá thật, quá gần gũi với những vết nứt gia đình mà ai cũng từng có. Bạn có bao giờ nghĩ, tình yêu mẹ con đôi khi đau hơn tình yêu đôi lứa vì nó không có nút “reset”? Với tôi, “Lady Bird” là câu trả lời, và sau phim, tôi gọi về nhà, chỉ để nói “Mẹ ơi, con xin lỗi vì những lần cãi vã”.
Rồi đến “The Big Sick” (2017), bộ phim hài kịch tình cảm dựa trên chuyện thật của Kumail Nanjiani và Emily V. Gordon, khiến tôi cười ngặt nghẽo rồi lại nghẹn ngào vì những xung đột văn hóa. Kumail là chàng comedian Pakistan gốc, yêu Emily – Zoe Kazan – cô gái Mỹ trắng, nhưng gia đình anh lại muốn mai mối theo kiểu truyền thống, dẫn đến những cuộc hẹn hò vụng về, những trận cãi về tương lai và rồi bệnh tật bất ngờ ập đến. Tôi xem phim này với anh bạn thân sau một buổi hẹn hò thất bại vì khác biệt gia đình, và cảnh Kumail ngồi bên giường bệnh Emily, kể chuyện cười để đánh thức cô, làm chúng tôi im bặt vì đồng cảm với nỗi sợ “không thể hòa hợp”. Nó giống hệt những mối tình tôi từng chứng kiến ở bạn bè gốc Việt – yêu nhau tha thiết nhưng bị kéo căng bởi kỳ vọng từ hai bên. Phim tình cảm hay thế này hay ở chỗ nó dùng hài hước để ôm ấp nỗi đau, khiến bạn nhận ra tình yêu thực sự là dám đối mặt với những rào cản vô hình. Bạn nghĩ sao nếu tình yêu của bạn bị “gia đình” thử thách? Tôi thì học được từ phim rằng, đôi khi, chờ đợi là cách yêu sâu sắc nhất.
Nếu bạn cần chút kỳ ảo nhưng chạm đến nỗi cô đơn sâu thẳm, thì “The Shape of Water” (2017) của Guillermo del Toro là bộ phim khiến tôi đồng cảm với những ai từng yêu “người ngoài cuộc”. Sally Hawkins là Elisa, cô gái câm làm việc ở phòng thí nghiệm bí mật những năm 1960, yêu một sinh vật lưỡng cư kỳ lạ bị giam giữ, và hành trình giải cứu ấy đầy những khoảnh khắc thơ mộng bên bồn tắm cũ kỹ, những điệu nhảy tưởng tượng dưới mưa. Tôi xem phim này một mình sau khi chia tay, ngồi trong căn hộ tối om, và cảnh Elisa “nói chuyện” với sinh vật bằng ngôn ngữ cử chỉ làm tôi khóc vì nó quá giống những lần tôi cố gắng kết nối với ai đó mà thế giới không hiểu – yêu lặng lẽ, yêu bất chấp. Đồng cảm ở đây là sự cô lập của những mối tình không giống ai, nơi tình yêu không cần lời nói mà chỉ cần sự chấp nhận. Bạn có từng yêu ai đó khiến bạn cảm thấy mình “khác biệt” theo cách đẹp đẽ? Với tôi, phim này thì thầm “có chứ, và đó là điều tuyệt vời nhất”.

Chuyển sang nỗi đau mất mát gia đình, “Room” (2015) với Brie Larson và Jacob Tremblay là bộ phim khiến tôi ôm gối chặt hơn mỗi lần xem lại. Joy bị bắt cóc nhiều năm, sinh con trai Jack trong căn phòng chật hẹp ấy, và câu chuyện của họ không chỉ là thoát ra mà là học cách sống với thế giới rộng lớn bên ngoài – những cơn ác mộng, những câu hỏi ngây thơ của trẻ con về “có phải tất cả chỉ có thế giới trong phòng?”. Tôi xem nó lần đầu khi đang vật lộn với nỗi sợ làm mẹ, và cảnh Joy giải thích cho Jack về “ngoài kia” làm tôi nghẹn ngào vì đồng cảm với sức mạnh của tình mẫu tử – yêu con đến mức hy sinh cả tuổi trẻ. Nó không phải tình yêu lãng mạn thông thường, mà là tình yêu bền bỉ qua địa ngục. Bạn nghĩ tình yêu có thể nảy nở từ những nơi tối tăm nhất không? Phim này khẳng định có, và nó khiến tôi gọi cho em gái, chỉ để hỏi han những khó khăn nhỏ nhặt của cô ấy.
Một bộ phim khác chạm đến trái tim là “On Body and Soul” (2017), phim Hungary của Ildikó Enyedi – một câu chuyện tình yêu kỳ lạ giữa hai người làm việc ở lò mổ, nơi họ mơ chung giấc mơ làm hươu con mỗi đêm. Alexandra Borbély và Géza Morcsányi diễn xuất tinh tế, với những cuộc trò chuyện vụng về về sở thích cà phê và nỗi sợ thân mật, dẫn đến một tình yêu chậm rãi, gần như siêu thực. Tôi xem phim này trong một chuyến tàu từ Sài Gòn ra Bắc, và nó làm tôi đồng cảm với những ai từng yêu thầm lặng, yêu qua những chi tiết nhỏ như cách ai đó cầm thìa ăn súp. Đồng cảm sâu sắc ở đây là sự cô đơn của người lớn, nơi kết nối không dễ dàng nhưng khi đến thì thay đổi tất cả. Bạn có bao giờ mơ về ai đó và tỉnh dậy với cảm giác thật? Với tôi, phim này là giấc mơ ấy, khiến tôi viết nhật ký về những “giấc mơ” chưa nói thành lời.
Và cuối cùng, “Phantom Thread” (2017) của Paul Thomas Anderson – với Daniel Day-Lewis và Vicky Krieps trong vai nhà thiết kế thời trang lập dị và cô hầu gái biến thành muse – là bộ phim khiến tôi suy ngẫm về tình yêu kiểm soát và tự do. Reynolds kiểm soát mọi thứ, từ kim chỉ đến bữa sáng, nhưng Alma thách thức bằng những cử chỉ nhỏ, dẫn đến một mối tình đầy căng thẳng nhưng sâu sắc. Xem phim này sau một mối quan hệ độc hại, tôi đồng cảm với Alma vì sức mạnh thầm lặng ấy – yêu ai đó phức tạp, nhưng vẫn chọn ở lại vì hiểu họ. Bạn nghĩ tình yêu có phải là “nuôi dưỡng” hay đôi khi là “độc dược ngọt ngào”? Phim này để lại câu hỏi ấy, khiến tôi trân trọng những mối tình cân bằng hơn.
Những bộ phim tình cảm hay này, với tôi, như những chiếc gương – chúng phản chiếu những phần sâu kín nhất của ta, khiến đồng cảm không chỉ là cảm xúc mà là sự chữa lành. Chúng nhắc nhở rằng, yêu thương là hiểu nhau, dù vui hay đau. Nếu bạn đang tìm phim để “nói chuyện” với trái tim mình, hãy thử một bộ đi – và nhớ chia sẻ cảm xúc sau nhé. Bộ phim nào từng làm bạn đồng cảm đến mức thay đổi một chút trong đời? Kể tôi nghe đi, biết đâu chúng ta lại tìm thấy nhau qua những câu chuyện chung. Cuộc sống này, may mắn thay, vẫn còn phim để ta cảm nhận sâu hơn.vlxx